Bước sang năm thứ năm.

Càng gần lễ kỷ niệm bắt đầu sự nghiệp học hành gian nan mà không hiểu sao lại dấn thân vào, lại cảm thấy bản thân già đi. Có lẽ việc đếm thời gian không phải là một việc khôn ngoan khi từng mốc từng mốc lại bắt bản thân nghĩ về trang tiếp theo của cuộc đời.

Ví dụ như, còn một tuần nữa là bước sang năm thứ năm rồi này.

Read More

Một hộp quà sang bên kia đại dương.

Cuối tuần mua đồ gói ghém mang ra bưu điện gửi cho một địa chỉ ở Melbourne. Nhân viên bưu điện nói à Úc à, Úc chặt chẽ việc gửi đồ ăn lắm đấy mày có chắc là mày muốn gửi không.

Thì… thì… mua rồi chả lẽ không gửi. Quả quyết nói dối là không có đồ ăn chứa sữa chứa hạt và 1500 các loại cấm khác đâu. Read More

Đêm hè nằm nhớ Hà Nội.

Ta không thể quên được một người mà ta đã từng yêu sâu sắc chỉ bởi vì ta luôn bắt gặp hình bóng người đó trong những người mà chúng ta gặp sau này.

Mấy hôm nay Tokyo se lạnh, cái lạnh như có một chút heo may, có một chút buồn vu vơ, một chút hoài niệm, một chút vấn vương, một chút gì rất Hà Nội. Đi làm 10 tiếng đồng hồ xong không muốn vội chen lên mấy chuyến tàu đông đúc, mà chậm chậm đi dọc một con phố yên tĩnh với hàng cây to, trăng sáng, một bầu không khí thoảng mùi cây cối và tiếng lạo xạo dưới chân của vài chiếc lá hiếm hoi sớm rụng. Trong một phút thấy như ở Hà Nội, trong một phút tự nhủ chỉ còn mùi hoa sữa nữa thôi thì đây chính là trọn vẹn Hà Nội, chính là Đông Kinh bỗng hoá Đông Đô cho thoả lòng nhung nhớ.

Chỉ một chút thôi, đã rất rất giống rồi; chỉ một chút nữa thôi.

Chỉ là một chút, nhưng cũng là rất nhiều.

Rồi ta sẽ bắt gặp một người có ánh mắt, có nụ cười, có mùi hương, có thói quen giống như ai kia; nhưng cuối cùng vẫn là một kẻ khác mà thôi.

Ôi, nàng thu đã thở dài thượt cả vào trong từ ngữ rồi..!

– Đi bộ từ Hiroo về Ebisu, Tháng Chín, 2017 –

Read More

Lại viết cho em.

Đúng là khi người ta thích một ai đó, người ta sẽ viết rất nhiều.

(Hoặc hát, hoặc vẽ, hoặc gì gì đó. Tôi thì viết được không?)

Read More

Ngày mà ta không còn thích em.

Đã hơn một tháng kể từ khi cảm nắng em, tất nhiên là Châu không rảnh đếm từng ngày mà phải dò lại Instagram xem lần đầu công bố thông tin này với thế giới (của Châu) là khi nào.

Hôm nay Munmun hỏi một loạt các câu “nếu”, và mỗi lần tôi trả lời “thì”, tôi lại thích em ít đi một chút. Nói đúng hơn, tôi lại thấy nhiều hơn một chút lý do để không thích em. Read More

Hy vọng em thật sự là một người tử tế

Trong tất cả các tính cách, mình nghĩ tử tế (kindness) là quan trọng hơn cả (tất nhiên tính cách nào cũng cần, nhưng tử tế sẽ xếp đầu tiên trong danh sách của mình). Tử tế không có nghĩa là hiền, tử tế là làm những việc đúng đắn. Mình rất quý những người tử tế, quý hơn những người giỏi.

Và bao giờ cũng cảm nắng những người tử tế.

Em là một người tử tế. Ít nhất là những gì em thể hiện ra. Mặc dù người ta có thể có dăm ba loại tính cách, bảy tám loại cuộc đời trên mạng, nhưng mình vẫn tin là phần tử tế đó không phải do em bịa ra. Cái kiểu tử tế của người trưởng thành, của đàn anh không chấp nhặt trẻ nhỏ; không phải kiểu anh-trai-mưa cầm xô thính đi úp lên đầu mọi người. Em tử tế kiểu em chỉ giúp đỡ quan tâm vậy thôi chứ em không vì mục đích gì, em cũng không cần người ta hồi báo.

Read More

Bác Mari đưa đi xem trà đạo.

Tiêu đề của bài này vốn là đi ‘học’ trà đạo, cơ mà tự thấy chỉ có đến ăn đến uống đến nhặt đồ mang về chứ không thấy học được cái gì, nên thôi đành đổi tựa một chút.

Trước hết xin giới thiệu bác Mari, một người mà tuổi thì ‘bà già’ nhưng nếu dùng danh xưng này với bác thì thật là hổ thẹn với chính bản thân, khi mà bác còn năng động và khỏe khoắn hơn cả cô gái U30 được bác cưu mang. Bác Mari là bạn của sếp cũ của Munmun, trước khi bác sếp cũ công tác ra ngoài Nhật, bác đã gửi gắm Munmun cho bác Mari, vì nhà bác Mari khá gần nhà chúng mình, đồng thời cũng vì Munmun với tính cách tung tẩy của mình khá là đáng lo. Bác Mari đã xx tuổi, nói chung là rất nhiều (vì cháu bác đã học cấp 2) nhưng vì lịch sự nên mình sẽ không tiết lộ số tuổi (vì cũng không biết – nhưng mà cũng không sao). Tuy vậy, bác và bác trai vẫn cực kỳ năng động, thường xuyên tham gia các hoạt động, lại còn học hành các thứ mới cho cuộc sống hay ho hơn. Nhìn chung, bác chính là hình tượng mà khi về già mình muốn hướng tới.

Lần này hưởng phúc của Munmun mà được bám càng bác Mari đến một buổi học trà đạo. Buổi học diễn ra ở trung tâm Life-long Learning của quận, thường tổ chức các khóa học cho các cụ hưu trí. Không khí rất thân thiện, mọi người đều mặc thường phục, và toàn các bác sàn sàn tuổi bác Mari, đều đến học từ một sensei trà đạo cũng tầm tuổi đó, nói chung như một buổi tụ tập nói chuyện của bà nội bà ngoại vậy. Theo như lời bác Mari nói với Munmun là dù bác đã theo lớp này cả chục năm nay, bác vẫn là người-mới…

Read More