Vũ trụ.

Hồi gì nhớ trong Hoàng tử Bé ý bảo, nếu bạn thực sự muốn gì cả vũ trụ sẽ hợp sức mang nó đến. Giờ mình tin là cả vũ trụ đang hợp sức trừng phạt mình.

Cái gọi là happy ending, có lẽ ai rồi cũng đạt được, vì cuối cùng cũng chỉ cần chết là được thôi mà.

Vì xung quanh ai cũng làm được.

Hồi nọ xóa blog làm lại vì muốn blog thật tươi vui, kiểu như hồi crush em Gà ấy, vui vẻ tưng tửng nhí nhảnh như mùa xuân, mỗi ngày con tim lại rộn ràng phơi phới như được tắm mát. Sau rồi cũng hết crush em Gà, hết chàng thơ, hết mùa xuân. Hết mơ mộng viển vông trên cung trăng.

Read More

Chứng quên thở khi thức

Dạo gần đây có nhiều lúc trong ngày, mình đột nhiên nhận ra là mình đã quên thở.

Người ta có thể thở nhanh, thở chậm, thở ngắn, thở sâu, nhưng người ta không quên thở. Còn dạo này mình quên thở – tức là những lúc mình nhận ra thì mình đã nín thở khoảng vài giây. Có sự trễ giữa các lần thở của mình.

Read More

(Lại) Bạn cũ

Chắc gọi Johannes như thế cũng được, hoặc không.

Read More

Bạn cũ.

Bạn cũ là một khái niệm thực ra khá là chán.

Bạn cũ thì có phải bạn không? Bạn cũ thì đã từng là bạn và giờ thì không phải? Kiểu như người yêu cũ vậy đó. Cho nên mình thích bạn lâu năm hơn.

Read More

Trên máy bay nghĩ gì.

Có một kỳ nghỉ đông năm nào đấy, ngài M. nhắn tin ngay lúc hạ cánh, nói: “Châu, tao chỉ cần nhìn thấy mày một lúc thôi được không?”

Read More

‘Ta đã từng đi đến tận cùng thế giới tìm một ai đó’

Bài này draft từ tháng 10 năm ngoái lận…

Khoảng mấy tháng gần đây hay nghe nhạc indie/underground Việt, thấy các em các bạn làm nhạc hay quá. Mình là một người nghe nhạc không quá kén chọn, đến mức mà đã từng bị Johannes chê là có gu nhạc quá tầm thường thị trường. Read More

Cứ mải miết chạy theo.

Nhớ có lần crush một bạn giỏi nấu ăn, thế là cũng tích cực nấu nấu nướng nướng. Mẻ madeleine đầu tiên nướng bằng khuôn Chiyoda 3 triệu, ăn ngay sau khi ra lò, thật ngon làm sao và thơm mùi chanh. Lúc đấy nghĩ nếu thế này có đủ để bạn để ý đến mình không nhỉ. Read More