Tâm sự một người nationalist hôm nay bị buồn

Vốn định thuật lại ngày hôm nay, nhưng tính ra hơi tiêu cực, mà dù sao cũng đã than vãn với một cơ số người rồi nên cũng vơi bớt phần nào. Cho nên chắc là mình lại lan man tý thôi vậy.

1.

Mình nhớ trong đơn xin học thạc sỹ ở Nhật, có một câu là vì sao mày chọn du học ở Nhật Bản, mình đã trả lời dài ngoằng ngoằng xong chốt lại là tao rất muốn làm cầu nối giữa Việt Nam và Nhật Bản, giới thiệu văn hoá Việt Nam cho người Nhật Bản để mọi người có thể hiểu nhau hơn, góp phần xây dựng một thế giới tươi đẹp hơn.

Nghe sáo rỗng nhỉ ahihi.

Nhưng mà khi đó mình tin như vậy. Phần nhiều là do thời gian tuyệt vời với AIESEC vẫn đọng lại trong mình, nên mình vẫn ôm ấp ước mơ vĩ đại như thế. Chính điều này làm mình khổ sở kha khá trong quãng thời gian mới sang Nhật, khi mà mọi thứ đều quá mới làm mình bị khớp: ngôn ngữ, cách học, bạn bè xung quanh. Thế rồi mình nhận ra mình là một con người rất là… theo chủ nghĩa dân tộc (nationalist). Mình đã xấu hổ vì là đứa Việt Nam hiếm hoi trong lớp, nhưng lại học ngu. Mình đã xấu hổ vì mình không thể làm một đại diện tốt cho Việt Nam.

Continue reading “Tâm sự một người nationalist hôm nay bị buồn”

Chống Tsundoku 2021

Trong lúc nhà nhà người người chống COVID, Châu xin được tự chống bệnh mua rõ lắm sách nhưng chất đống không đọc, người Nhật gọi là “tsundoku”. Phiên bản năm 2021 với mục tiêu tiêu diệt 25 cuốn sách (ngôn tình Trung Quốc tính một nửa), viết review ngắn và có thể nếu chăm thì úp đết quá trình đọc. Sở dĩ có cả ngôn tình vì mình đọc ngôn tình rấtttttttttt nhiều nên cho vào kiếm chỉ tiêu, với cả dù sao cũng không được xấu hổ vì sở thích của bản thân.

Về mặt tự đánh giá xem chiến dịch chống tsundoku 2021 có thành công hay không, Châu cho rằng mục tiêu của chiến dịch là hoàn toàn có thể đạt được. Tuy nhiên dưới tác động của ngoại cảnh, chiến dịch có thể bị hoãn, bị chậm thậm chí dừng hoàn toàn. Ờ nhưng mà kệ đi.

Continue reading “Chống Tsundoku 2021”

Lần đầu tiên chạy bộ trong 30 năm cuộc đời

pair of black-white-and-brown Nike basketball shoes
Ảnh: Unsplash

(Viết ngày 25/9/2020)

Châu sống 30 năm cuộc đời rất kỳ thị việc tập thể dục rèn luyện thân thể, luôn tự nhủ mình là một con người lao động trí óc, không cần lao động cơ bắp gì hết. Thực ra sự ngại ngần tập luyện này là do (1) bị vỗ béo từ bé mà má không bắt tập tành gì, (2) trí thông minh vận động vốn không được… thông minh cho lắm, điển hình là tay chân vụng về, không kết hợp được tay trái tay phải vân vân, (3) cảm thấy không đủ động lực/lười/ngại ra mồ hôi bẩn xấu vân vân.

Continue reading “Lần đầu tiên chạy bộ trong 30 năm cuộc đời”

Chứng quên thở khi thức

Dạo gần đây có nhiều lúc trong ngày, mình đột nhiên nhận ra là mình đã quên thở.

Người ta có thể thở nhanh, thở chậm, thở ngắn, thở sâu, nhưng người ta không quên thở. Còn dạo này mình quên thở – tức là những lúc mình nhận ra thì mình đã nín thở khoảng vài giây. Có sự trễ giữa các lần thở của mình.

Continue reading “Chứng quên thở khi thức”