Đêm hè nằm nhớ Hà Nội.

Ta không thể quên được một người mà ta đã từng yêu sâu sắc chỉ bởi vì ta luôn bắt gặp hình bóng người đó trong những người mà chúng ta gặp sau này.

Mấy hôm nay Tokyo se lạnh, cái lạnh như có một chút heo may, có một chút buồn vu vơ, một chút hoài niệm, một chút vấn vương, một chút gì rất Hà Nội. Đi làm 10 tiếng đồng hồ xong không muốn vội chen lên mấy chuyến tàu đông đúc, mà chậm chậm đi dọc một con phố yên tĩnh với hàng cây to, trăng sáng, một bầu không khí thoảng mùi cây cối và tiếng lạo xạo dưới chân của vài chiếc lá hiếm hoi sớm rụng. Trong một phút thấy như ở Hà Nội, trong một phút tự nhủ chỉ còn mùi hoa sữa nữa thôi thì đây chính là trọn vẹn Hà Nội, chính là Đông Kinh bỗng hoá Đông Đô cho thoả lòng nhung nhớ.

Chỉ một chút thôi, đã rất rất giống rồi; chỉ một chút nữa thôi.

Chỉ là một chút, nhưng cũng là rất nhiều.

Rồi ta sẽ bắt gặp một người có ánh mắt, có nụ cười, có mùi hương, có thói quen giống như ai kia; nhưng cuối cùng vẫn là một kẻ khác mà thôi.

Ôi, nàng thu đã thở dài thượt cả vào trong từ ngữ rồi..!

– Đi bộ từ Hiroo về Ebisu, Tháng Chín, 2017 –

Continue reading →

Ngày mà ta không còn thích em.

Đã hơn một tháng kể từ khi cảm nắng em, tất nhiên là Châu không rảnh đếm từng ngày mà phải dò lại Instagram xem lần đầu công bố thông tin này với thế giới (của Châu) là khi nào.

Hôm nay Munmun hỏi một loạt các câu “nếu”, và mỗi lần tôi trả lời “thì”, tôi lại thích em ít đi một chút. Nói đúng hơn, tôi lại thấy nhiều hơn một chút lý do để không thích em. Continue reading →