Mình chẳng bao giờ nghĩ mình là giáo viên hết, vì mình không thích từ “dạy”. Từ này mang nghĩa người dạy là người trên cơ, truyền lại kiến thức, tương tác một chiều. Mình thích “trao đổi” hơn nhiều.
Chính vì thế, mình luôn bắt đầu mọi khóa học với bài giới thiệu: “Tôi không phải là giáo viên, tôi là người học, giống như các bạn. Trong lớp này chúng ta sẽ trao đổi với nhau. Tôi kể cho bạn nghe kinh nghiệm của tôi, chúng ta sẽ nói chuyện và học hỏi lẫn nhau.”
Mình là “thợ dạy”, mình hay nói vui thế, vì đôi khi giáo viên cũng chỉ là cái máy lặp lại kiến thức trong sách giáo khoa. Với mình, chữ “thầy” rất thiêng liêng, nó là một thứ phải “đạt được” (earn) chứ không thể “tự phong” (claim). Vì vậy khi dạy tiếng Việt, mình gọi học viên là anh-chị-bạn, xưng “tôi”; dạy tiếng Anh, mình gọi lady/gentleman, nói sinh viên gọi tên mình.
Continue reading “Chuyện thợ dạy”